🎋 Tổng Tài Anh Sai Rồi

Tổng Tài! Anh Sai Rồi Chương 20: Bữa tiệc « Chương Trước. Quản Lý . Nói rồi anh xoay người đi trước để lại An Nhiên chật vật đuổi theo đằng sau,cô không quen mặc đồ hở da thịt như thế này lên rất ngượng ngùng. Chương 50: bị tước quyền thừa kế. Từng tiếng đồ đạc đập voẽ bởi cơn thịnh nộ của Đông Thần. Kể từ ngày Cách Cổ Lạp mất tích đến giờ đã được mấy ngày rồi! Hắn không có tin tức gì của cô cả! Đêm nào hắn cũng không ngủ ngon. Trạng thái: Bạn đang đọc truyện Tổng Tài: Anh Sai Rồi của tác giả Bạc Hà. Cách Cổ Lạp xuyên vào thân thể đã chết của thiên kim nhà Nghị Viên cấp cao, thân phận tôn quý, lại trở thành vợ của người đàn ông giàu nhất Đế Đô. Cô tận hưởng cuộc sống mà bao người mơ ước. Tổng Tài! Anh Sai Rồi Chương 7: Vũ nhục cô! Vẫy vẫy tay chào anh rồi quay lưng rời đi. Đại Vỹ nghĩ thầm sao bây giờ vẫn còn nữ chủ nhân thân thiện như vậy chứ? lắc lắc đầu lái xe đến công ty Hàn Tổng đang chờ. Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người Rồi (Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu) Nếu như nói, nụ hôn ở hoa viên lần trước là ngoài ý muôn, là một sai lâm. Vậy thì nụ hôn ban nãy có thể chứng minh rằng nó không phải là ngoài ý muốn mà là người đàn ông này đã thực sự hôn cô. Truyện Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người Rồi (Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu) - Chương 1006. Hiện menu doc truyen. Danh sách . Truyện mới cập nhật; "Trước đây là anh ngu ngốc, không chịu hiểu, hiện tại, anh cuối cùng cũng biết bản thân sai rồi." Mộ Phi ôm cô vào lòng: "May Đọc truyện Tổng tài! anh sai rồi full miễn phí được cập nhật nhanh nhất tại Ngontinhay.com.Review Tổng tài! anh sai rồi, Tổng tài! anh sai rồi review mới nhất và hay nhất chỉ có tại Ngontinhhay.com.. Cô vừa mới chết trong vụ đắm thuyền. Tuy không hiểu sao bản thân lại có thể sống lại nhưng vừa mở mắt đã bị Truyện Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người Rồi (Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu) - Chương 740. Hiện menu doc truyen. Danh sách . Truyện mới cập nhật; Truyện Hot; "Không sai, nhân viên của anh có sáu người, nhưng sáu người này đều đã khai ra, từ hôm qua đến sáng sớm nay, người duy Anh ta luôn coi Niếp Trác Na chính là ân nhân, anh ta luôn nghe lời cô ta để cô ta sai khiến. Rất nhiều lần, anh ta còn làm tổn thương Niếp Hy. Từ khi bước chân vào căn biệt thự này, cũng chỉ có Niếp Hy tốt với anh ta, đến tính mạng, cô cũng không cần, vì anh ta mà bảo vệ. 5edu. An Nhiên hôn mê ba ngày lền không tỉnh, cứ mê man như thế miệng luôn lẩm bẩm kêu đau, lần này Hàn Nguyên Phong không gọi bác sỹ tới mà gọi cho Nhất Thiên anh mới đi công tác từ nước ngoài trở khi khám tổng quát cho cô Nhất Thiên chạy tới gần Nguyên Phong hai người đàn ông đều đưa mắt nhìn người phụ nữ bé nhỏ trên chiếc giường gương mặt xinh đẹp giờ đỏ bừng bờ môi mấp máy như có như không, Nhất Thiên lên tiếng_ Nguyên Phong! thể trạng cô ấy rất yếu không được thêm được bất kì một sự dày vò nào nữa nếu không...Nguyên Phong cắt ngang_ Bắt buộc phải Do cơ thể suy nhược kèm theo ý thức sống của cô ấy không còn nên đây là tâm bệnh là không muốn bao giờ tỉnh dậy nữa..._ Không còn cách nào nữa sao?_ còn!Nguyên Phong gấp gáp_ Nói!Nhất Thiên nhìn thấy hết biểu cảm của Nguyên Phong anh lắc đầu nhẹ giọng_ Lấy tâm bệnh trị tâm bệnh, một là điều mà cô ấy yêu nhất hai là điều mà cô ấy ghét Phong trầm ngâm từ ngày đầu gả vào Hàn Gia, Anh chỉ biết An Nhiên rất yêu anh không từ thủ đoạn để kết hôn với anh, còn cô ghét gì nhất anh cũng chưa từng quan tâm, nhưng có một lần anh lấy trại trẻ mồ côi ở thành phố B ra uy hiếp cô ép cô anh đã mang được cô trở về,liệu lần này anh làm như vậy cô có vì bọn trẻ mà lấy lại tinh thần để tỉnh lại hay không???Nhất Thiên nhìn cô nằm trên giường bất giác trái tim nhói đau, cô gái đáng thương, em đã chịu quá nhiều đau khổ, anh trách bạn mình không biết trân trọng cô, giờ nhìn cô mỏng manh nằm đó không còn như con thỏ nhỏ chạy nhảy vui cười nữa ai nhìn vào cũng nhói lòng, anh quay qua Nguyên Phong_ Cánh tay cô ấy đã bị phế e là cả đời này không thể vận động được như bình thường nữa, có thể nhìn bề ngoài không ai phát hiện ra nhưng cô ấy sẽ không thể cầm bất kì một vật nặng Thiên dừng lại để lắng nghe thái độ của Nguyên Phong nhưng thấy anh vẫn trằm mặc đứng đó đành lên tiếng tiếp_ Nguyên Phong hãy dừng lại trước khi quá muộn, đừng để đánh mất rồi lại phải cả đời sống trong hối rồi Nhất Thiên rời đi để lại Nguyên Phong đứng đó, anh từ từ đi tới bên giường ngồi xuống cầm lấy bàn tay mảnh khảnh của cô, sao tay cô lại lạnh như thế, không có chút hơi ấm nào cả. Cảm xúc trong anh sáo trộn, anh phải tìm mọi cách để cô tỉnh dậy, gương mặt xinh đẹp giờ nằm đó, không có ý muốn tỉnh lại,cô muốn cứ thế mà rời đi_" Em hận tôi như vậy sao? thà chọn cái chết cũng không muốn bên cạnh tôi" _..._" Tại sao khi tôi dần dần tiếp nhận em thì em lại phản bội "_..._ " Tại sao lại chọn cách phản bội, "Đối với anh hành động phản bội là giới hạn của anh, mấy năm liền trong Ưng Bang anh đã triệt đường sống của biết bao nhiêu kẻ phản bội anh, có kẻ chết, có kẻ nhà tan cửa nát vì dám bán đứng tới lượt cô khi anh chọn tin tưởng thì cô lại lừa dối anh, anh mắt âm trầm rét lạnh của anh nhìn khuôn mặt cô như tiếc là không thể dùng tay bóp nát nó, gương mặt đơn thuần nhưng lòng dạ rẻ mạt, cô không được phép chết phải sống phải chuộc lại tất cả những việc xấu xa mà cô đã nhẹ nhàng cúi xuống sát tai cô nhẹ giọng nói " An Nhiên cô mau tỉnh dậy cho tôi nếu không tôi sẽ cho người san băng cô nhi viện ở thành phố B của Dì Hạ."_ Cô không được phép chết nếu cô dám chết thì mấy chục đứa trẻ ở cô nhi viện sẽ bị đuổi ra đường làm ăn vừa thì thầm vừa nhìn chăm chú biểu cảm của cô, đôi lông mày đang thả lỏng chợt nhăn lại đôi mắt nhắm nghiền nhưng hàng lông mi rung nhẹ, anh biết mình đã chạm đúng điểm yếu của cô lại tiếp tục thì thầm_ Lệ Vũ bạn của cô đang có một tương lai rất đẹp, cô có muốn phá hủy nó không tôi giúp cô một Nhiên đang trong giấc mộng mơ hồ của quá khứ, chợt nghe có tiếng của người nào đó như ma quỷ muốn phá hủy tất cả người thân của cô, muốn đuổi mấy em nhỏ của cô ra đường mi tâm cô nhíu chặt lại, ngực rất đau đau tới mức không thở nổi, cô cố gắng mở mắt xem đó là ai mà không nổi, hình ảnh mơ hồ xa xôi, tiếng của người đó rất quen thuộc xen lẫn tiếng trầm ấm của anh trai nhỏ năm nào cố gắng tìm kiếm nhưng đều vô vọng, bật khóc nức nở tiếng khóc của cô như đau xé lòng kèm tiếng nỉ non rất khẽ_ Anh ơi! em là An Nhiên,_ Anh thất hứa rồi, bảo em chờ mà lại không Anh ơi anh nhận nhầm người rồi đó không phải là Anh ơi em muốn được ăn kẹo bông gòn_ Anh ơi...!!!Nguyên Phong nhìn biểu cảm của cô lúc này anh biết mình đã làm được,đã kéo cô từ tay thần chết trở về,cố gắng để tai mình gần miệng cô nghe tiếng nỉ non của cô nhưng không nghe rõ ràng được. Chỉ nghe được từ miệng cô hai chữ " Anh Ơi " mà hắn ta là ai anh cũng không biết. - Anh... Hàn Tư Xuyên? Nghe cô nhắc đến cái tên này, sắc mặt của Đông Thần bỗng trở lên khó coi. Hắn cầm lấy điện thoại trong tay cô tự mình nghe. Đầu dây bên kia, Loss vẫn bộc trực những lời thổ lộ. \- Cách Cổ Lạp, rất nhiều ngày tôi luôn nhớ tới gương mặt của cô rồi... Làm sao đây... Hiện tại cô ở đâu vậy? Thằng nhóc Nhiếp Lạc Dật kia bị đánh như thế mà vẫn không khai ra nơi cô ở đấy. Gân xanh trên tay của Đông Thần vì nắm chặt điện thoại mà nổi lên chằng chịt. Trước mặt của Cách Cổ Lạp, hắn cố gắng nhẫn nhịn cơn giận giữ. Chẳng ai biết rằng lúc hắn tức giận sẽ như thế nào cả. Thậm chí, hắn có thể giết người ngay tại chỗ. \- Mày mãi mãi đừng hòng bắt được cô ấy! Loss nghe xong còn chưa nói lời nào thì điện thoại đã vang lên tiếng "tút tút". Hắn lấy một bao thuốc lá đắt tiền từ túi áo, lấy ra một điếu rồi đưa lên miệng. Đàn em biết ý cầm bật lửa châm điếu thuốc cho hắn. Loss hít một hơi, làn khói trắng toả ra mông lung. Hắn cầm điện thoại của Nhiếp Lạc Dật xoay xoay một hồi rồi ném xuống đất. Hắn có vẻ mệt mỏi, ngửa đầu về phía sau, một tay kẹp điếu thuốc, tay còn lại day day trán. \- Ngài Loss, tiếp theo chúng ta sẽ làm gì? \- Chú thử nói xem. Tên thuộc hạ lập tức ngậm miệng không phát ra tiếng nữa. Loss chợt bật cười. \- Nếu như tôi chết, chắc các chú sẽ phải đổi chủ nhỉ? Đám thuộc hạ nhìn nhau rồi lại cúi mặt xuống. Bọn họ đã theo Loss khá lâu rồi. Chắc là từ 10 năm trước. Không biết bao lần họ cùng Loss vào sinh ra tử, đương nhiên họ hiểu Loss hơn ai hết. Hắn vốn là một thiếu niên cũng như bao thiếu niên khác đầy ước mơ và khát vọng. Nhưng, chính hoàn cảnh và ba mẹ hắn đã giết chết những ước mơ của hắn, ép hắn trở thành một con người độc ác và tàn độc như bây giờ. Tuy nhiên, Loss có một nguyên tắc, đó chính là không giết hại người mình. Trừ khi có người phản bội hắn, thì hắn luôn rất công tâm với đàn em. \- Thưa ngài, chúng tôi chỉ theo ngài. Nếu một ngày nào đó ngài xảy ra cái gì bất trắc, chúng tôi sẽ không bao giờ theo ai cả! Loss lắc nhẹ đầu. Hắn nhắm mắt lại cảm nhận dư âm của quá khứ. Không khí xung quanh dường như ngưng động lại, im ắng đến nỗi hắn có thể nghe thấy được tiếng hít thở của bản thân. Điếu thuốc lá trên tay hắn rơi xuống đất, một màn đỏ chói của màu máu hiện lên trong đầu hắn. Gia đình Loss vốn là thành viên của Lam Hội. Năm đó hắn 7 tuổi, chỉ là một đứa trẻ nhỏ. Ba hắn lúc nào cũng vì công việc và sức ép của các trưởng lão dồn lên đầu. Mỗi tối khi ba trở về, hắn thường thấy ông ấy đánh mẹ. Ba lôi mẹ vào một căn phòng toàn dụng cụ tra tấn khoá trái cửa lại. Loss chỉ có thể đứng ngoài nghe từng tiếng gào thét trong đau đớn của mẹ. Hắn căm hận ba của mình, hắn hận ông ta vì bao hành mẹ hắn. Nhưng khi mẹ hắn đi ra từ căn phòng đó, cả người chằng chịt vết thương toàn máu, bà đơn chỉ chỉ ngồi xuống vuốt ve mái tóc hắn. Bà cười, một nụ cười đau khổ ghim sâu vào trong tâm trí của hắn. \- Đừng trách ba con. Ông ấy chỉ đang xả sức ép trong lòng thôi. Tư Xuyên... Sau này con lớn, mẹ mong con cũng giống như ba của con. Có như vậy con mới có thể sống sót được! Từ lần đó, ba hắn càng ngày càng đánh đập mẹ hắn dã man hơn. Loss chưa đủ khả năng để hiểu hết sự đời. Hắn nghe lời mẹ hắn, coi bà là chỗ dựa để nương tựa vào. Hắn tự nhủ rằng không thể giống như ba hắn được. Hôm đó là sinh nhật lần thứ 8 của hắn. Loss được quản gia trở về nhà, hắn cầm bức tranh gia đình mà cô giáo khen muốn đem về khoe với mẹ. Nhưng khi mở cửa phòng ngủ của ba ra, hắn thấy mẹ và một người đàn ông lạ mặt đang hôn nhau. Sự tin tưởng và tín ngưỡng hắn luôn theo mẹ cũng từ đó mà bị dập tắt. Ba đánh mẹ, mẹ ngoại tình ngay sau lưng ba. Điều này chính là đả kích vô cùng lớn đối với một đứa trẻ. Từ giây phút đó, Loss trở lên ít nói, lầm lì hơn. Cuộc sống của hắn chưa được một lần ai tổ chức sinh nhật cho, chưa được một lần ăn cơm chung cùng với ba và mẹ. Họ đều có cuộc sống của riêng họ và chỉ cầm đưa tiền cho hắn tiêu xả ga. Khi Loss chính thức được 18 tuổi, đêm đó hắn đi chơi cùng bạn trở về. Bên trong biệt thự, ba và mẹ đang cãi nhau một trận rất lớn. Người tình của mẹ cũng có mặt ở đó, có vẻ như tất cả mọi chuyện đã đi quá xa rồi. Loss đứng một góc không ai để ý theo dõi cuộc cãi lộn. Cuối cùng, ba hắn tức giận muốn bóp cổ mẹ hắn, ai ngờ lại bị người tình của bà dùng súng hắn trúng tim chết ngay tại chỗ. Hắn còn nhớ rất rõ lúc ấy máu của ba chảy rất nhiều, chảy đến cả bên chân của hắn. Bất giác, hai bàn tay của hắn nắm chặt lại. Thế giới này vốn chẳng còn gì tốt đẹp cả. Mẹ hắn nói đúng, hắn phải giống như ba của hắn, không... Phải hơn cả ba của hắn mới có thể sống tiếp được! Không biết lấy động lực ở đâu, Loss quay lưng lại lấy khẩu súng lục từ bộ sưu tập của ba hắn gắn trên tường xuống. Hắn gạt chốt, ánh mắt đen thẫm giơ lên nhắm thẳng vào đầu tên hung thủ vừa mới giết ba của hắn. Không ai biết, không ai để ý... Viên đạn cứ thế ghim thẳng đầu tên đó. Rất nhiều tiếng hét vang lên. Người giúp việc và quả gia xuất hiện cũng là lúc kết thúc tất cả. Loss lạnh lùng bước lại gần mẹ của mình, bà đang ôm người đàn ông lạ mặt đó khóc lớn. Đáng lẽ, người để bà khóc chính là ba hắn mới đúng! Loss ném khẩu súng xuống bên cạnh mẹ mình, hắn lạnh giọng nói. \- Bà muốn tự sát hay để tôi ra tay? Mẹ hắn nhìn hắn, hai hàng nước mắt như chất chứa bao nỗi niềm. Bà đã phạm tội, chính bà đã cấu kết với người tình giết chồng. \- Tư Xuyên à... Con đừng như vậy... \- Bà không thấy hổ thẹn sao? Tôi có thể làm ngơ bà với tình nhân của bà làm chuyện đáng xấu hổ ở nơi đây. Tôi đã bỏ qua cho hai người rất nhiều lần. Tại sao? Tại sao lại để hắn giết ba? Ba cho bà cuộc sống sung sướng như hiện tại, bà chưa thoả mãn sao? \- Hahaha.... Thoả mãn? Không thể nào! Con biết ba con suốt ngày đánh đập mẹ như thế nào không? Ông ta vốn không coi mẹ là con người! Đáng đời ông ta! Ông ta đáng lẽ phải chết từ lâu mới phải. Cuối cùng, đây mới chính là bản chất thật sự của mẹ hắn. Cuộc hôn nhân của họ ngay từ ban đầu chính là một sai lầm, mà Loss lại là kết quả của sai lầm đó. Không hiểu sao, trái tim hắn giờ dần trở lên nguội lạnh. Khoé mắt sau bao nhiêu năm lại có giọt nước mắt chảy ra. \- Bà đã từng nói rằng tôi phải giống như ba. Bà đã từng nói tôi không được trách ba. Bà... Quá giả dối.... Đúng lúc này, ông nội và thuộc hạ tới nơi. Thấy con trai chết, ông nội tức giận sai người đem mẹ hắn nhốt lại. Loss nhìn theo bóng lưng của mẹ giải đi, hắn không hề còn có cảm giác tình thân nào nữa. Tiếng cười của mẹ vang lên khiến hắn tỉnh ngộ. Ông nội đi đến xoa nhẹ đầu của Loss. \- Không cần phải buồn! Cháu giết tên đó là điều đương nhiên. Từ giờ, cháu chỉ có ta là người thân. Ba cháu đã chết, người phụ nữ đó cũng không phải mẹ của cháu nữa. Loss, tên của cháu sau này là Loss. Cái tên Hàn Tư Xuyên... Đã đi theo người phụ nữ kia biến mất rồi! Đánh giá từ 15 lượt Bạn đang đọc truyện Tổng Tài Anh Sai Rồi của tác giả Bạc Hà. Cách Cổ Lạp xuyên vào thân thể đã chết của thiên kim nhà Nghị Viên cấp cao, thân phận tôn quý, lại trở thành vợ của người đàn ông giàu nhất Đế Đô. Cô tận hưởng cuộc sống mà bao người mơ ước. Nhưng, ai biết được rằng lúc nào cô cũng phải trốn thoát bởi sự truy sát của chồng mình. Bao kẻ thù, cũng không bằng nguy hiểm mà hắn đem đến cho Tại sao? Sao anh lại làm vậy? Rốt cuộc trong mắt anh, tôi là người như thế nào hả?- Trong mắt tôi, cô đáng chết!Nếu yêu thích tác giả Bạc Hà, bạn đừng bỏ qua truyện Nô Thê hoặc Vợ À! Địa Ngục Chờ Em

tổng tài anh sai rồi